Chán nhau nhưng vì gia đình tôi đành phải cưới em

6

Gần 7 năm yêu nhau, với mọi người có lẽ đây là khoảng thời gian đẹp và đang hạnh phúc chuẩn bị đám cưới. Nhưng đối với tôi và cả cô ấy, nó như một gánh nặng khi cả hai không còn cách nào tháo gỡ.

Giờ đây nếu tôi có hủy đám cưới tìm lối thoát cho cả 2 thì chúng tôi cũng không bao giờ nhận được sự chấp thuận của 2 bên gia đình. Vì vậy cứ như vòng luẩn quẩn, chán nhau nhưng chúng tôi buộc phải cưới sớm để ba mẹ 2 bên vui lòng.

Rồi em đồng ý làm người yêu tôi ngay đầu năm lớp 12
Rồi em đồng ý làm người yêu tôi ngay đầu năm lớp 12

Chuyện là do bố mẹ 2 bên là bạn thân của nhau, gia đình 2 đứa cũng ở gần nên từ nhỏ tôi và em đã quấn quýt nhau, cả gia đình thường đi chơi chung nên chuyện 2 đứa thân và yêu thương nhau như anh em là chuyện bình thường. Nhưng đến năm cấp 3, ở cái tuổi mới lớn, việc thường xuyên tiếp xúc, gần gũi nhau gián tiếp làm cả 2 đứa nảy sinh tình cảm. Rồi em đồng ý làm người yêu tôi ngay đầu năm lớp 12.

Tình yêu đó hạnh phúc và êm đềm trong suốt những năm tháng đại học, đi đâu chúng tôi cũng có nhau. Ba mẹ 2 bên biết thế vui mừng lắm, dù người lớn không có ý gán ghép chúng tôi ngay từ đầu nhưng do đã có tình cảm với nhau nên 2 bên đều ủng hộ và cố gắng vun vén cho tình cảm của chúng tôi.

Thế nên chúng tôi cũng không ngại đến nhà nhau chơi, lấy lòng bố mẹ 2 bên, yêu thương hay dành tình cảm cho nhau trước mặt người lớn. Cứ thế trong suốt những năm chúng tôi yêu nhau, điều bố mẹ tôi mong mỏi nhất là sau khi ra trường tôi và em sẽ sớm cưới nhau.

Nhưng sau khi ra trường, với những ngổn ngang của cuộc sống và việc mở rộng các mối quan hệ thì tình cảm chúng tôi bắt đầu thay đổi. Không còn quan tâm, yêu thương nhau nhiều như trước, tôi đã trao tình yêu của mình cho người con gái khác. Tôi thấy có lỗi và sợ làm tổn thương em nhưng tôi lại không thể kiểm soát được tình cảm của mình.

Và chính em cũng thừa nhận điều đó, tình cảm chúng tôi nay đã không còn dành cho nhau, em cũng có người yêu mới. Lúc này tôi thở phào nhẹ nhõm, chúng tôi thẳng thắn và công khai chuyện tình cảm của mình. Cả 2 vẫn giữ liên lạc nhưng chỉ xem nhau như bạn.

Về phần gia đình, chuyện này cả 2 bên gia đình đều không hay biết, cũng nhiều lần cả 2 muốn nói nhưng không lần nào chúng tôi dám mở lời. Bố mẹ tôi thì cưới giục cưới suốt ngày, nhưng tôi làm sao có thể cưới em khi chúng tôi không còn tình cảm cho nhau.

Thấy tôi cứ ậm ự tìm cách hoãn binh, mẹ tôi nói:

“Con gái thiệt thòi lắm con à, đã mang danh quen người ta 7 năm thì không bao giờ con được bỏ. Nếu con không cưới bố mẹ sẽ từ mặt.”

Rồi một ngày gia đình tôi tổ chức bữa tiệc liên hoan có mới cả gia đình em đến chơi. Hôm đó, chúng tôi bị ép uống say và cho ngủ cùng nhau. Trong men say với tình cảm trước đây chúng tôi đã đi quá giới hạn và cuối cùng khiến em mang bầu.

Nhưng tôi làm sao có thể cưới em khi chúng tôi không còn tình cảm cho nhau
Nhưng tôi làm sao có thể cưới em khi chúng tôi không còn tình cảm cho nhau

Cái thai khiến chúng tôi nhưng đứng người, em buồn nhưng không nói với tôi. Người yêu em đòi chia tay, còn cô gái mà tôi yêu vẫn kiên quyết chờ đợi tôi. Gia đình 2 bên cứ thúc cưới sớm vì sợ thai lớn.

Giờ tôi đang cảm thấy rất rối, mọi thứ như đang quay cuồng trong đầu tôi. Giờ tôi không biết nên tìm lối thoát nào cho cuộc đời mình cả. Tôi không thể dứt khoát với cô bạn gái đang kiên quyết chờ đợi tôi nhưng cũng không thể đồng ý tổ chức lễ cưới khi cả hai chẳng ai hạnh phúc.